Câu trả lời đó chính là: Nếu họ không sẵn sàng để ngưng lạc lối, thì bạn không thể giúp được họ.
Và tôi đã nghĩ rất nhiều về điều đó. Bởi vì khi người ta thật sự lạc lối, đôi khi họ lún sâu đến nỗi mà không ai có thể tìm thấy họ nữa. Điều duy nhất mà bạn có thể làm trong tình huống như vậy là hãy sống tốt đời mình đi và thể hiện thực tế của một cách sống khác biệt. Đó là những gì bạn có thể làm.
Có một câu trong Kinh Tân Ước mang ngụ ý như sau: “Đừng phô bày châu báu cho lũ lợn.” Câu đó có nghĩa là, nếu bạn đang cố giúp và chuyện không thành, thì đừng có giúp nữa. Bởi lẽ, bạn chỉ đang lãng phí thời gian của chính mình thôi và có khi còn làm mọi chuyện tệ hơn nữa.
Nếu bạn đang chia sẻ điều gì đó và không ai đón nhận, thì có lẽ bạn nên đi chia sẻ nó ở chỗ khác. Đôi khi, nếu như bạn chìa tay ra cứu giúp và người đó không nắm lấy, thì bạn phải ngừng ngay việc giúp họ. Việc bạn cần phải làm là rời đi, sống thật tốt cuộc sống của mình.
Đôi khi, đó cũng có nghĩa là bạn chấp nhận buông bỏ, bước tiếp về phía trước. Vì đâu còn lựa chọn nào khác nữa. Đừng để bạn bị mắc kẹt trong những mối ràng buộc không lành mạnh và không thể nhìn thấy lối thoát.
Nếu ai đó đang chìm đắm, và tay họ thì cuốn quanh cổ bạn và lôi bạn xuống dưới, bạn cần phải thoát ra. Bạn đâu cần phải chết đuối cùng họ.

Bình luận về bài viết này